Logo
Chương 1286: Khuyên rời đi (3)

Hắn khoác áo, bước ra dưới hiên, tựa vào khung cửa mà đứng. Nhìn nước mưa từ mái hiên rủ xuống, nối thành từng sợi, rồi chìm vào bóng tối ở nơi ánh đèn không chiếu tới.

Hắn đưa tay ra hứng, nước mưa lẫn với vụn băng rơi xuống lòng bàn tay, rồi men theo kẽ ngón mà chảy đi.

Hắn cứ giơ cánh tay như vậy mà thất thần, đứng suốt cả một đêm, cho đến khi ngọn đèn dầu trong phòng tự tắt, cho đến khi trời dần sáng, ngoài cửa lại vang lên tiếng bước chân.

Trần Tích hoàn hồn, lúc này mới phát hiện tay mình vẫn vươn ra ngoài hiên, đầu ngón tay đã ngâm đến trắng bệch.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng