Logo
Chương 1302: Đưa dâu (1)

Giữa trời tuyết lớn, bảy mươi hai hán tử hạ những rương sơn son đang khiêng xuống đất. Từng người đứng thẳng như tùng, thân hình vững chãi, hệt những tảng đá ở Cố Nguyên sừng sững giữa phong sa.

Ba mươi sáu gánh sính lễ xếp thành một hàng dài trên nền tuyết, dải lụa đỏ buộc trên đòn gánh bay phần phật trong gió tuyết, tựa như cờ đỏ khải hoàn trở về từ An Định môn.

Bên đường, một phụ nhân có tuổi nhìn ba mươi sáu gánh sính lễ ấy, lẩm bẩm: “Năm xưa, khi ta còn làm nha hoàn ở Lý gia, trong của hồi môn của tiểu thư có một tấm da huyền hồ. Tiểu thư mặc suốt mười lăm năm mà lông vẫn chẳng hề xẹp. Cả tấm da không được lẫn lấy một sợi lông tạp, lại còn phải lột nguyên ống, không được chắp vá, muốn tìm được một tấm như vậy đã khó lắm rồi.”

Một lão triều phụng khoác áo da chuột xám nheo mắt: “Mắt mèo có ba vòng hào quang, đều là cống phẩm cả. Đôi trước đó từng xuất hiện ở kinh thành là vào niên hiệu Chính Đức, do Tây Vực dâng cống. Tiên đế ban cho quý phi, sau khi bà ta chết còn đem chôn theo.”

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng