Logo
Chương 228: Gân rồng, tàn cốt (1)

Phạm vi vài dặm xung quanh, chim thú đều đi hết.

Đầu cá và thân cá khổng lồ tách rời nhau, máu tươi chìm vào trong hồ, thấy vậy Lương Cừ không khỏi đau lòng, nhiều máu như vậy, nếu như để Thiên thủy ngô công uống hết, không phải sẽ tăng vọt sao?

Dương Đông Hùng đứng giữa đống đá, lấy một tấm vải lụa ra lau thân đao, sau khi xoa dầu liền nhét đao lại vào vỏ.

“Được rồi, đều xuống đây cả đi”

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng