Logo
Chương 236: Tiền đến lúc cần dùng mới hận sao ít thế. (1)

Sắc trời dần sáng.

Lương Cừ tĩnh tọa ở trong phòng, người khẽ run lên, một tầng tro đen xám rơi xuống.

Cả một đêm không hề nghỉ ngơi nhưng hắn không cảm thấy mệt mỏi chút nào, ngược lại lòng không tạp niệm, thần thanh khí sảng.

Khi hắn đứng dậy, gân cốt toàn thân liên tục phát ra những âm thanh giòn vang như pháo nổ, máu tươi lưu động bên trong cơ thể, không cảm thấy lạnh lẽo chút nào.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng