Lương Cừ ngồi trên người Nắm Đấm đầy hào sảng, bút lông sói nhanh chóng viết lên trên trang giấy.
“Đại khái chính là như vậy…”
“Ngươi chắc chắn đã khai hết toàn bộ rồi chứ? Nếu đồng bọn của ngươi khai ra nhiều hơn ngươi, đừng trách ta không nhắc, ngươi nghĩ cho kĩ lại xem, nếu cứ nhất định để ta phải nhắc, sẽ không có đãi ngộ như giờ nữa đâu”
Lương Cừ nghiêm nghị quát lớn.

