Trong phòng ngập tràn hơi nước dày đặc, đâu đâu cũng là mùi của đất.
Bên ngoài tổng đà, bách tính không sợ chết tới xem náo nhiệt đang thì thầm bàn tán.
Đỗ Văn Trường nắm chặt tay Lương Cừ, tiếng khóc lóc nức nở át đi cả tiếng mưa bên ngoài nhà, đôi vai không ngừng run rẩy.
Quả đúng là khiến người nghe phải đau lòng, người xem phải rơi nước mắt.

