Ai là chủ nhân?
"Ta nhìn ra được ngài không giống người làm lính đánh thuê lâu dài. Tuy đây là sự lựa chọn của ngài, ta không nên đánh giá lung tung nhưng nếu ta là con của ngài, ta càng hi vọng ngài ở nhà, hưởng thụ cuộc sống an toàn thoải mái chứ không phải lăn lộn mạo hiểm. Nơi này quá nguy hiểm, ngài đừng giải thích, đây chính là lời ngài vẫn luôn căn dặn ta." Valhein cười nói.
Ánh mắt dì Tabitha tối sầm, nhỏ giọng nói: "Không phải ta muốn cậy mạnh nói lời dễ nghe, ta cũng vì rơi vào đường cùng nên mới phải ra ngoài. Gia tộc bọn ta đang dần suy yếu, gia chủ bị bệnh nặng, chỉ sợ không qua nổi ba năm. Đứa nhỏ của ta còn quá nhỏ, nó... vẫn chưa thể chống đỡ nổi cả gia tộc, ta chỉ có thể rời đi."

