Gió đông lướt qua cây cổ thụ, cuốn đi chiếc lá khô cuối cùng.
Sân viện vẫn như xưa, vô vàn hình ảnh của những năm tháng đã qua như mộng ảo hiện lên trước mắt, Hứa Nguyên từ nhỏ đến lớn đã vô số lần đặt chân vào sân viện này.
Thuở ấu thơ, hắn chạy đến thư phòng này đa phần là để tìm phụ thân.
Khi ấy không có quá nhiều suy nghĩ, trong mắt một đứa trẻ, vai trò của phụ thân là người đội trời đạp đất, vô sở bất năng, trong tiềm thức luôn muốn gần gũi người.

