Ánh mắt đầy uy áp dừng lại trên đôi đồng tử màu vàng kim rực rỡ như bảo thạch, hắn muốn từ đó nhìn ra sơ hở của nàng, muốn nhìn thấy nụ cười đáng ghét kia biến mất khỏi gương mặt nàng, muốn nhìn thấy bộ dạng mất bình tĩnh của yêu nữ vô pháp vô thiên này.
Nhưng tất cả đều không xảy ra.
Thiên Dạ vẫn mỉm cười, đôi môi đỏ mọng như máu.
Hai người như pho tượng đứng bất động trước Ngọ Môn hùng vĩ, đối mặt gần đến mức có thể nghe thấy hơi thở của nhau.

