Hứa Nguyên tỏ ra không vội không vàng, nói:
“Ngoại công nói đúng, nhưng nàng là Lý Thanh Diễm.”
Khóe mắt Phượng Nguyên Cầm giật giật, nhưng lại biết đứa trẻ này đã quyết định, chỉ đành khẽ thở dài một tiếng, cười mà chuyển sang chuyện khác:
“Trường Thiên, ta vừa rồi trước khi vào thư viện này, ở nội viện thấy hai nữ oa, trong đó một người hình như là người ngươi từng đưa đến gặp ta, người còn lại cũng rất xinh đẹp, nàng là...”

