"Tích tích."
Thạch nhũ nhỏ xuống, lòng đất mờ tối vẩy lên một mảnh bọt nước, có chút lạnh lẽo, có chút âm lãnh.
Cảm giác lúc lạnh lúc nóng khi sắp tử vong ập tới khiến cho Hứa Nguyên muốn bắt lấy hết thảy những gì có thể bắt lấy, nhưng hết thảy chung quanh mình lại giống như xa xôi không thể chạm tới.
Hắc ám quen thuộc, âm lãnh quen thuộc khiến Hứa Nguyên có cảm giác chính mình giống như quay về chỗ hang núi lúc ban đầu kia.

