Logo
Chương 142: Hối Hận!

"Ngao!"

Mưa phùn rơi nghiêng, mỗi một giọt đều chính xác rơi xuống người Đà Long.

Vào khoảnh khắc ấy, con đại yêu ngàn năm đến từ Dương Xuân giang lại liên tục bị những giọt mưa kia nện cho phải liên tiếp lui về phía sau.

Đồng thời, ngọn lửa yêu diễm nọ lại tùy ý thiêu đốt món bảo giáp quý giá nhất trên người nó, và gần như trong nháy mắt sau, đã bao phủ toàn bộ thân thể nó.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng