Hồng Lỗi nghe vậy, vẻ mặt hơi biến sắc. Gã đưa mắt nhìn xung quanh một vòng, chờ đến khi phát hiện ra con ngựa đỏ thẫm của Trần lão gia tử đã sớm biến mất ở cuối tầm mắt rồi, mới đưa tay đè lại bàn tay đang nắm dây cương của Thẩm Nghi, dùng bí pháp truyền âm nói chuyện với hắn: "Huynh đệ, ngươi đã cứu mạng lão Hồng ta, ta nhất định phải nhắc nhở ngươi, những lời này tuyệt đối đừng để người khác nghe được, nếu không đời này ngươi đừng mong có cơ hội."
"Chỉ ba năm, ngươi cũng không chịu chờ, thì ai sẽ là người nguyện thay ngươi bảo đảm với triều đình? Ai dám tin sau khi ngươi ngưng đan thành công sẽ quay về trấn thủ Thanh châu, mà không phải trực tiếp thoát thân rời đi, thậm chí còn đầu nhập vào thế gia hoặc là yêu ma khác?"
Thẩm Nghi nghe vậy, chỉ khẽ cụp mắt xuống.

