"Ngươi từ Ngọc Sơn quận đến đây? Ta vẫn chưa từng được đi qua nơi đó." Đặng Kiến Nguyên cũng không mời rượu Thẩm Nghi, chỉ lặng lẽ ngồi tự rót tự uống, gương mặt lão càng đỏ hơn, nhưng đôi mắt lại sáng đến bất ngờ: "Khi còn trẻ không có cơ hội đi đến, lớn tuổi rồi lại không dám rời đi, rất nhiều người bên ngoài đang nhìn chằm chằm vào ta, ta đi rồi bọn họ sẽ sợ hãi."
"Ngươi nói đi." Bỗng nhiên lão đầu nọ ôm lấy chum rượu, xoay người, nhìn chằm chằm vào Thẩm Nghi, hỏi một câu: "Ta còn có cơ hội đi đến đó hay không?"
"..."

