Vẻ lạnh trong mắt Yêu Nhi dần dần biến mất, nàng vừa kinh ngạc vừa chăm chú lắng nghe: "Sau đó thì sao nữa?"
"Nữ hài đã chết, trước khi chết... nàng ấy cũng không thể gặp thiếu niên lần cuối, thiếu niên rơi lệ trước mộ phần của nàng, thề rằng nhất định phải tìm nàng trở về, cho dù là phải đảo loạn thiên đạo, nghịch chuyển càn khôn, nghịch lưu thời không, hắn cũng phải trở về ba mươi năm trước... trở về thời điểm bọn họ lần đầu gặp gỡ." Tần Mệnh nhẹ giọng nói, ánh mắt ôn nhu dần trở nên mơ hồ, hắn lẳng lặng nhìn nữ tử xinh đẹp trước mặt, thấp giọng nói: "Hắn đã thành công, hắn đã trở về rồi."

