Hắn khẽ mỉm cười: "Hơn nữa, chúng ta đã nói là uống trà. Quân tử trọng lời hứa, ta há có thể thất ước?"
Hoàng Duy Chân ném hạt lạc vào miệng: "Ngươi cũng muốn làm quân tử?"
“Nói miệng thôi, lại chẳng tốn tiền. Vả lại—” Thất Hận khẽ ngẩng đầu: “Khổng Khác lẽ nào còn có thể tìm ta gây sự?”
Sau khi siêu thoát, thế giới đã đổi khác.

