Vào một khoảnh khắc, Cơ Phù Nhân cúi đầu, chăm chú nhìn vào mắt con khôi miêu.
“Ngươi đúng là!”
Hắn cười tủm tỉm: “Đường đường Sơn Hải Đạo Chủ, phong lưu bậc nhất Đại Sở quốc bốn ngàn năm qua. Trụ cột của nhân tộc, định hải thần châm của Sở Quốc – không dòm ngó Thất Hận, lại cứ nhìn chằm chằm ta, là sao đây?”
Con khôi miêu lim dim mắt, kêu gừ gừ, cái đuôi dài khẽ phe phẩy, ra chiều ngoan ngoãn hưởng thụ.

