Gió bấc thổi mạnh, mây đen giăng kín tựa cờ bay.
Vương Di Ngô vén rèm bước vào.
Thân hình cao gầy của hắn tựa một ngọn trường thương, qua bao năm chinh chiến lại càng thêm sắc lạnh. Bước chân vẫn chuẩn xác, vững chãi như bén rễ. Chỉ là đôi mắt sâu thẳm kia tựa như phủ một lớp sương mù, sát khí ngưng kết thành băng giá, ngược lại còn điểm cho hắn một nét mềm mại.
“Để ngươi đợi lâu rồi.” Hắn nói.

