Hắn cười nói: "Nói thật, ta không hiểu vì sao ngươi lại chọn đúng lúc này để chọc vào ta. Ta cũng có chút... không phục."
"Như ngay từ đầu ta đã nói, nơi này chẳng qua chỉ là đi cho đủ màn." Trọng Huyền Thắng thẳng thắn không hề giấu giếm: "Là làm cho đủ màn của Tề Quốc... nhưng cũng là phương thuốc hay do chính tay bổn hầu kê ra."
"Giả công tế tư!" Trong giọng Tạ Dung lộ ra mấy phần kinh ngạc cố ý.
Chuyến này nếu không phải vì Tề Quốc, vậy thì... càng nghiêm trọng hơn.

