Từ sau khi Tả Kiêu suy yếu, Tống Bồ Đề từng được xưng là “Sở cảnh tối cường”, áo vàng phần phật, đeo đao bước lên kim kiều.
Nhưng nay nàng đã chẳng còn mang danh xưng ấy nữa. Trái lại, dung quang nàng càng thêm rạng rỡ, khí cơ linh động, như rồng hổ ôm đan, tựa biển lớn vô tận lúc rạng đông… mặt trời sắp mọc.
Cái gọi là “Tả Kiêu suy tàn, Hạng Long Tương bỏ mạng, Sở cảnh vẫn còn Tống Bồ Đề”, vừa là vinh quang, cũng là xiềng xích.
Nàng là người ngoài Đấu thị, lại đưa đấu chiến thất thức, thứ được xưng là “đệ nhất sát phạt thuật hiện thế”, lên một đỉnh cao mới. Thiên tư ngộ tính dĩ nhiên thuộc hàng tuyệt đỉnh thế gian. Nhưng trên vai còn gánh Đấu thị, đao ý cũng bị vây trong đó, khó lòng thoát khỏi lối cũ.

