Cánh cửa lịch sử kia vẫn đang mở ra tại Thái Dương Cung. Phía sau cánh cửa khép hờ, năm tháng trôi qua như sóng cuộn.
Tống Hoài lẳng lặng nhìn, trầm mặc chờ đợi kết quả.
Thực ra đối với lão mà nói, kết quả đã sớm an bài. Cho dù Ngô Trai Tuyết có thành công hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì đến vận mệnh của lão. Con đường tiến tới bất hủ đã bị chém đứt, Dư Quỷ bị đoạt đi, thiên đạo tàn khuyết. Hiện tại gặp kiếp nạn, từ nay về sau hóa thành hư không.
Chỉ riêng việc Ngô Trai Tuyết tìm lại bản ngã, dạo bước trong dòng lịch sử, đã cho lão nhìn thấy một loại sức mạnh siêu thoát khỏi bàn cờ, là biến số mà Thiên Diễn cục chẳng thể nào bao hàm... Lão thầm nghĩ, kỳ vọng vào một ván cờ để đời chính là bản năng của một kỳ thủ.

