Bất luận Ngô Bệnh Dĩ xuất hiện vì nguyên nhân gì, trên thực tế cũng đã cứu lão một mạng.
Nhưng giọng nói của Ngô Bệnh Dĩ vẫn lạnh lẽo nghiêm nghị, chẳng khác gì so với bất kỳ thời khắc nào trước đây.
"Điều này không phụ thuộc vào suy nghĩ của ngươi, cũng chẳng liên quan đến cảm nhận của ta."
Hắn rảo bước trong Thái Dương Cung, đi về phía bóng lưng đang độc chiếm lịch sử kia, đồng thời cũng chỉ để lại cho Tống Hoài một bóng lưng: "Khi chúng ta bước lên con đường nhân sinh của riêng mình, cũng là lúc đưa ra lựa chọn cho mỗi ngã rẽ về sau."

