Trong lúc nói chuyện, Thẩm Chấp Tiên đã bước lên bậc thềm cao trước cửa điện, bộ dạng lôi thôi lếch thếch tựa như một gã nhàn rỗi đang bước ra bờ ruộng.
"Phì! Phì!"
Hắn nhổ hai bãi nước bọt vào lòng bàn tay, xoa xoa rồi nắm chặt cán cuốc, bổ thẳng một nhát xuống: "Mỗ gia sinh ra đã mang tính lười biếng, nhất thời chịu khổ, cũng chỉ vì muốn cả đời được nhàn nhã."
"Cũng là vì người đi sau... mà ra tay giành trước một bước này!"

