Lúc này, chư thiên vạn giới đều nằm trong kiếm vi của hắn. Còn Chúc Do thì bị cản lại bên ngoài.
Từ trước đến nay, lời hắn nói ra chưa từng là lời nói suông. Đó là việc hắn muốn làm, là con đường hắn phải đi.
Khương Thuật xoay người bước về phía quá khứ, toàn thân tỏa ra vô lượng quang minh, xách kích đạp sóng, thắp sáng lại đoạn quá khứ đã chìm trong tăm tối.
Long Phật thì đi về phía tương lai. Lần này bước chân của hắn vô cùng kiên định, dọc đường phật quang phổ chiếu, hệt như lúc cõng Thế Tôn thuở nào!

