Hai người và một Bạch Hồ lên đường vào buổi chiều. Miếu thờ yêu quái kia cách kinh thành chừng tám, chín mươi dặm, bọn họ nghỉ lại một đêm ở quán trọ ven đường, đến chân núi thì đã là sáng sớm hôm sau.
Sương sớm, núi rừng và thôn xóm tạo nên một khung cảnh tĩnh mịch, bên tai lại có tiếng chim hót cùng chó sủa, một vùng quê thanh bình.
“Gâu gâu gâu…”
Một con chó trong thôn phát hiện Bạch Hồ, liền sủa vang.

