Do đó, trong lòng Thôi Sàm yên tâm hẳn, hơi nghiêng cánh tay, lau bừa máu tươi trên mặt, “Vô cùng nhục nhã, thiếu chút nữa hỏng mất căn bản bộ thân thể cành vàng lá ngọc này của ta!”
Thôi Sàm nhắm mắt, bắt đầu yên lặng tích trữ súc thế.
Chỉ chờ đạo kiếm khí này chuẩn bị tan đi hết thì đó chính là thời cơ hắn ta đánh lên miệng giếng.

