Logo
Chương 389: Thiếu niên có việc hỏi gió xuân (3)

Ha ha, như vậy thì càng tốt, nghĩa là sau khi ta thoát khỏi tình cảnh khốn đốn, ta sẽ tra tấn ngươi từ từ, ít nhất sẽ giữ lại một cái mạng cho Trần Bình An tham sống sợ chết nhà người, để sau này ngươi đi theo ta trên đại đạo kia, sẽ đi càng thêm thông thuận trôi chảy. Nói ra thì vận khí của tiểu tử ngươi cũng không phải là quá kém.

Còn nữa, lão già chết tiệt kia đã gieo xuống văn tự cấm chế vào người Thôi Sàm, cấm chế này chỉ nhằm vào một mình Trần Bình An, không cho phép Thôi Sàm có bất cứ ý xấu gì với Trần Bình An, nếu không thì phải chịu nỗi khổ roi vụt diệt tâm. Ngoài ra, cũng không hề có hành vi trói buộc nào khác. Điều này miễn cưỡng xem như truyền thừa chung một nhánh với học vấn của lão đầu tử, chú ý đi tìm nguồn gốc mọi chuyện, sau khi sửa đổi tận gốc, mới đâm chồi nảy lộc ở trên đạo đức văn chương và làm người xử thế.

Tương lai Thôi Sàm ta muốn ngươi tận mắt thấy đích truyền của Tề Tĩnh Xuân, tiểu cô nương tên là Lý Bảo Bình kia, sẽ chết ở trước mặt ngươi như thế nào, hơn nữa muốn ngươi hiểu được cái gì gọi là tranh đấu đại đạo, cô ta vì sao mà chết!

Thời cơ đã đến!

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng