Logo
Chương 507: Đạo Lý Ở Ngay Trong Vỏ Kiếm (1)

Trần Bình An không cầm ba quyển sách về lại tổ trạch nhà mình, sau khi lật xem hơn mười trang "Tiểu Học", cảm thấy chỉ dựa vào chút công phu học vấn lông gà vỏ tỏi của mình thì chưa thể nào hiểu rõ hết, nếu cố ý suy nghĩ sâu xa, cũng chỉ cảm thấy chung quanh mờ mịt, đầu óc căng phồng như bước đi trên mây mù, không có chỗ đặt chân.

Trần Bình An đành khép lại bộ sách, từ trong tay áo lấy ra kiếm phôi màu bạc kia, nhẹ nhàng cầm trong lòng bàn tay, lại như lúc trước, tiếp tục ngồi ngây ngốc trước cửa nhà mình.

Hai lần đi ngang qua cầu đá hình vòm, không hề cảm ứng, nhưng trong minh minh, Trần Bình An ý thức được nàng thật sự sẽ biến mất suốt khoảng thời gian sáu mươi năm, dùng nửa khối trảm long đài để mài kiếm phong. Còn về chuyện trước đó trảm long đài bị chia ra làm ba, bị ba phương thế lực Nguyễn Cung, Phong Tuyết miếu và Chân Vũ Sơn chia cắt, nàng cố tình làm như thế, có rước lấy phiền toái hay không, Trần Bình An không thể nào phỏng đoán, càng không thể nhúng tay vào.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng