Lý Hi Thánh hơi áy náy nói: "Ta quên nói, mấy quyển sách lúc trước đưa ngươi, có mấy chỗ trống trong trang sách được ta ghi rất nhiều chú giải và nghi vấn do ta cảm ngộ, chữ màu đen là những chú thích tâm đắc nông cạn, chữ màu đỏ lại là một vài vấn đề mà ta hy vọng sẽ được giáp mặt thánh hiền để hỏi. Lần này ta đến, chính là muốn nói với ngươi, những văn tự này tạm thời ngươi đừng quan tâm tới, có thể không xem thì đừng xem, cho dù có xem, cũng tuyệt đối đừng vì suy nghĩ của ta mà hại ngươi hiểu sai nghĩa gốc tôn chỉ của quyển sách."
Trần Bình An gật đầu nói: "Ta nhớ rồi."
Lý Hi Thánh cười quay đầu nhìn phía tiểu đồng áo xanh, nhẹ giọng nói: "Hay nói giỡn thì không sao, nhưng mà nên nhớ nói nhiều tất có sai sót. Mỗi một từ ngữ trên thế gian, đều có sức mạnh. Mỗi chữ hợp thành từ ghép, từ ghép xâu chuỗi thành câu, câu nói hợp lại thành văn chương. Đại đạo ở ngay trong đó."

