Logo
Chương 123: "Đáy biển"

Người khổng lồ có đôi mắt dựng thẳng đầy tơ máu, đang cắn xé đùi người kia thật ra cũng không hề tồn tại, bản chất của hắn là một cảm xúc mãnh liệt của vị nào đó hoặc sinh linh nào đó sinh ra.

Cảm xúc vốn xuất phát từ ấn tượng được khắc sâu đã tiến vào trong tiềm thức, từ đảo tâm linh của mình lan ra "đại dương" hư ảo xung quanh, dần dần lắng đọng lại, biến thành một dấu ấn. Cũng không phải là toàn bộ cảm úc, ý thức cuối cùng đều có thể lắng đọng lại, phần lớn sẽ bị thời gian làm phai nhạt, bị "nước biển" tách ra. Chỉ có loại cảm xúc cực kỳ mãnh liệt hoặc là lặp đi lặp lại nhiều lần mới có thể giữ lại.

Mà một khi trở thành dấu ấn thì cũng chính là một giọt nước trong biển tiềm thức tập thể, có thể ảnh hưởng ngược lại các sinh linh cùng loại xung quanh, trở thành ký ức xưa cũ chung của họ, được khắc vào trong huyết mạch.

Cho nên, hình thái sinh vật thần thoại mà bóng dáng Người khổng lồ hư ảo này bày ra không những rõ ràng, hơn nữa còn có rất nhiều chỗ sai lầm do dựa vào ý thức chủ quan để bổ sung đầy đủ. Bình thường mà nói, điều này sẽ không dẫn đến việc Leonard và Audrey không dám nhìn thẳng, linh tính rối loạn, tinh thần sụp đổ. Nhưng cảm giác điên cuồng đi kèm với nó không biết là do xuất phát từ cảm giác sợ hãi cực đoan của người nào đó mà giống hệt như thực chất, có thể lây nhiễm vào thể tâm trí, thể tinh linh thậm chí là thể tinh thần của mỗi một sinh linh!

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng