Đạt tới bước này rồi, Thuần Dương Tử cũng sẽ không còn cảm thấy hổ thẹn với liệt tổ liệt tông nữa.
Hóa Thần!
Hai chữ ấy đã thiêu đốt trong lồng ngực hắn biết bao năm qua. Nó tựa như một hòn than đỏ rực, mỗi khi đêm khuya thanh vắng lại càng thêm bỏng rát tâm can.
Bài vị của các đời tổ sư Thuần Dương cung phảng phất như đang lơ lửng ngay sau lưng, khiến Thuần Dương Tử chẳng dám ngoảnh đầu nhìn lại.

