Dương Ngư bơi lại gần Ninh Chuyết thêm nửa tấc, sau đó lại dừng khựng.
Đầu ngón tay Ninh Chuyết chỉ khẽ nhúc nhích, con Dương Ngư kia lập tức rụt về sau đôi chút. Tia âm hàn nơi con ngươi đen như mặc ngọc chợt lóe lên rồi biến mất, tựa như dưới đáy sâu của giếng cổ ngàn năm bỗng xẹt qua một đạo u quang tăm tối.
Trong lòng Ninh Chuyết lập tức sáng tỏ.
Dương Ngư đã nhận ra luồng dương khí thuần khiết trên người hắn, nó sẵn lòng tới gần, nhưng vẫn duy trì khoảng cách.

