Lưu Kim khách nhìn Ninh Chuyết, khóe miệng nhếch lên nụ cười gượng gạo: "Lúc này ta đang nương nhờ chỗ ngươi, ăn của ngươi, ở của ngươi, lại còn nhận sự che chở từ Nam Minh trại, theo lý thì không nên nói ra những lời gây mất hứng."
Hắn khựng lại một chút: "Ngươi đã ba lần đánh bại ta, nhưng Lưu Kim khách ta dẫu có sa sút thì cũng chưa hẹp hòi tới mức trơ mắt nhìn kẻ chiến thắng mình bước vào đường chết mà còn đứng bên cạnh vỗ tay tán thưởng."
Đáy mắt hắn thoáng hiện vẻ tự giễu: "Trước kia ta đầu quân cho ngươi là vì thấy tiểu tử nhà ngươi tâm cơ thâm sâu, thủ đoạn tàn độc, có thể sống lâu ở cái nơi như Vạn Tượng Tông này. Bây giờ xem ra, mắt nhìn người của ta chưa chắc đã chuẩn."
"Chỉ vì một đạo ma hồn mà tự dồn mình tới trước mặt Hướng môn tam kiêu, đáng sao? Ngươi muốn lập danh, bấy nhiêu đã đủ rồi. Nam Minh trại mới thành lập, năm vị Nguyên Anh gia nhập, ngay cả ta cũng bị ngươi đánh cho tâm phục khẩu phục. Danh tiếng của Ninh Chuyết ngươi lúc này đã đủ vang dội. Vang dội thêm chút nữa thì làm được gì? Vang dội tới mức phải cược luôn cả tính mạng vào sao?"

