Bước tiến này lập tức mang lại hiệu quả rõ rệt.
Ninh Chuyết nhớ tới Dương Ngư, không chỉ còn cảm nhận được nội tình thuần dương mênh mông bên trong cơ thể con cá nhỏ kia nữa. Hắn lập tức hiểu ra vì sao lúc Dương Ngư quẫy đuôi, tia kim quang ấy lại khiến lồng ngực người ta ấm áp. Nó không chỉ đơn thuần tỏa sáng hay phát nhiệt, mà còn đang tản ra dương ý.
Ninh Chuyết nhớ lại lúc Thuần Dương Tử bắt mạch cho mình, khi ấy hắn còn lấy làm lạ, tại sao Thuần Dương Tử lại có thể nhìn thấu ngọn nguồn Thuần Dương đồng tử thân của hắn nhanh đến thế. Lúc này Ninh Chuyết đã hiểu ra phần nào, Thuần Dương Tử dựa vào dương ý để phán đoán, chẳng khác nào dùng thần thức lật sách, chỉ trong chớp mắt đã thu hoạch được lượng thông tin khổng lồ.
Đổi lại là hắn bây giờ, hắn cũng có thể thông qua nhịp thở, sắc mặt, thần quang nơi đáy mắt của một người để cảm nhận dương ý nhiều hay ít, từ đó nhìn ra dương khí hao hay thịnh.

