Tạm rời mắt khỏi màn hình điện thoại di động, Trần Lâm Đình lúc này đã chẳng còn tâm trí đâu mà tiếp tục khám phá nữa. Bất kể căn phòng này ẩn chứa bí mật gì, tất cả đều không còn liên quan đến cô...
Giờ phút này, giữ được cái mạng nhỏ của mình quan trọng hơn nhiều so với dăm ba cái manh mối chưa chắc đã tồn tại kia.
Hơn nữa... sâu thẳm trong lòng, điều khiến cô sợ hãi hơn cả là có lẽ căn phòng này còn giăng sẵn những cái bẫy khác của Lệ quỷ... Giống hệt như chiếc tủ quần áo kia, trước khi mở ra, cô không thể nào biết được bên trong rốt cuộc chứa thứ quái quỷ gì.
"Bây giờ cô đi ra cửa đi, phải đảm bảo cửa phòng không bị đóng lại."

