Thiệu Hải Dương sững sờ đứng chết trân tại chỗ, gã thất thần nhìn Vương Ngạn hồi lâu, miệng lẩm bẩm: "Hạ táng... hạ táng... Chẳng lẽ chấp niệm của Đô Vọng Hoa là..."
Tiếp đó, gã bất giác quay sang nhìn Vương Linh bên cạnh, vành mắt của một gã đàn ông to xác bỗng đỏ hoe.
Con người một khi đã chuẩn bị tâm lý cho tình huống xấu nhất thì thường sẽ trở nên không biết sợ là gì. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, sâu thẳm trong lòng mỗi người vẫn luôn nhen nhóm chút hy vọng.
"Xin lỗi, là tôi sai rồi..."

