"Hóa ra dưới giếng này có nước à."
Câu nói trống rỗng xen lẫn chút hoang mang nương theo gió đêm vang lên, Tiêu Vọng Thư chỉ thấy đầu óc ong lên một tiếng, da gà da ốc nổi rần rần trên cánh tay.
Định mệnh.
Đối với cô, câu nói này chẳng khác nào một cơn ác mộng, cũng là tử cục lớn nhất mà cô phải đối mặt trên suốt chặng đường đi đến ngày hôm nay. Thậm chí có thể nói, nếu cuối cùng ở Đoàn Sơn Tự không còn lại hai người bọn họ, cô đã sớm bỏ mạng dưới cái giếng này rồi.

