Thẩm Khinh Chu bước qua cánh cổng đổ nát, đi vào bên trong. Vừa qua cửa, trước mắt đã là một khoảng thiên tỉnh chật hẹp. Những phiến thanh thạch nứt vỡ, chênh vênh bật cả lên, trong các khe đá cỏ hoang và rêu xanh mọc ken dày. Rãnh thoát nước ngầm ở bốn góc từ lâu đã bị bùn lầy lấp kín, đọng lại từng vũng nước chết đen sì, bốc mùi hôi thối.
Những ô cửa gỗ xung quanh mục nát đến không chịu nổi, các tấm cửa chạm hoa gãy gập, xiêu vẹo, song cửa cũng đã mục đến mức chỉ còn trơ khung gỗ.
Chính sảnh chỉ còn sót lại nửa khung cửa. Trong nhà trống không, dưới đất vương vãi ngói vụn và gỗ mục, từng mảng vôi tường bong tróc, để lộ lớp gạch đất đen sẫm bên trong.
Hai bên sương phòng cũng sập mất nửa mái, bất cứ lúc nào cũng có thể đổ hẳn xuống.

