“Ta họ Bạch, tên là Bạch Ngọc Quỳ.” Bạch Ngọc Quỳ nói.
Không đúng, vào lúc này phải gọi nàng là Bạch Ngọc Quỳ mới đúng.
“Khá lắm, ngươi cũng còn có lương tâm đấy. Một cái tên có ba chữ, vậy mà chỉ lừa ta mất hai chữ.” Thẩm Khinh Chu cười, thuận miệng trêu một câu.
Nói rồi, hắn khẽ lắc hông, chỉnh lại vị trí nòng súng.

