Lúc này, Thẩm Khinh Chu tuy vẫn mặc y phục đời thực, nhưng trên mặt, cổ và mu bàn tay, hễ là phần da thịt lộ ra ngoài thì đều được vẽ kín phù văn. Những phù văn này trông tựa như một loại hình xăm kỳ dị nào đó.
"Đừng nhìn ta, đi theo ta."
Nói đoạn, Thẩm Khinh Chu sải bước đi thẳng về phía hoàng sa cuồn cuộn.
Từ Vĩnh Quân vội vàng đuổi theo, rồi phát hiện cơ thể hai người nhẹ bẫng, không có chút trọng lượng nào, bước qua đồi cát mà chẳng lưu lại dấu vết. Hắn thật sự lo lắng luồng âm phong đang gào thét kia sẽ thổi bay cả hai.

