Thấy Thẩm Khinh Chu tiến vào vòng xoáy, Bạch Ngọc Quỳ không chút do dự, là người đầu tiên đu theo dây thừng đi xuống dòng sông ngầm. Cái lạnh thấu xương chớp mắt bao trùm toàn thân, tựa như vô số mũi kim đồng thời đâm vào da thịt. Bên tai vang lên tiếng ù ù chói lói, trước mắt tối đen như mực.
May mà y phục trên người nàng vốn có tác dụng chống nước cản lạnh, nên nhất thời chưa đến mức khiến cơ thể đông cứng lại.
Ngay sau đó, cơ thể nàng đột nhiên mất trọng lượng, lao thẳng xuống dưới. Phảng phất như có một sức mạnh khổng lồ đang kéo tuột nàng đi, khiến nàng căn bản không kịp giãy giụa.
Kế đó, ánh sáng lại xuất hiện.

