Thực ra chẳng cần Thẩm Khinh Chu nhắc nhở thì mọi người cũng đã nhận ra. Ai nấy tự giác cầm vũ khí lên, cẩn thận đề phòng.
Tiếng gầm gừ trầm thấp tựa như sấm rền vang vọng từ nơi sâu thẳm của đại điện.
Tiểu Thu sợ tới mức suýt đánh rơi ngọc quản trong tay xuống đất. Nàng nhát gan lập tức trốn tịt ra sau lưng Lâm Vũ Nông, chỉ ló nửa cái đầu nhỏ, e dè nhìn về phía bóng tối như muốn nuốt chửng tất cả kia.
Hình ảnh trên bức bích họa vẫn đang chầm chậm lưu chuyển. Những tiên dân đang cày cấy, những dị thú đang lao đi dường như bị kinh động, động tác bỗng trở nên dồn dập và hoảng loạn.

