"Có cần gọi hắn ra ăn sáng không?" Lâm Vân Tú liếc nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, thuận miệng hỏi Giang Tâm Nguyệt.
Lúc này, ba nàng đang ngồi cùng nhau chuẩn bị ăn sáng.
Lâm Vân Tú mặc bộ đồ ngủ tự mang theo, mái tóc xoăn búi tùy ý sau đầu, để lộ chiếc cổ thon dài cùng xương quai xanh, có điều trên đó vẫn còn vương lại không ít dấu hôn nhạt.
"Không cần đâu, hắn đã dặn là đừng làm phiền hắn." Giang Tâm Nguyệt cầm đũa lên, bắt đầu ăn.

