"Vũ Nông tỷ tỷ, sao tỷ chạy chậm thế, ô hô..."
"Các ngươi cứ đợi đấy cho ta!" Lâm Vũ Nông tức giận giậm chân bình bịch.
Thẩm Khinh Chu lười quản hai cái đồ dở hơi này, cứ mặc kệ cho các nàng làm loạn bên cạnh.
Dù sao cũng là một quỷ một hồn, gió thổi không hỏng, ngã cũng chẳng đau, hắn lại càng vui vẻ hưởng chút thanh tịnh.

