Đưa mắt nhìn vào sâu trong cốc, chỉ thấy một vùng xám xịt chẳng biết đâu là tận cùng. Dưới chân toàn là đá vụn góc cạnh lởm chởm, đến một ngọn cỏ hay một cánh chim cũng chẳng có, tĩnh mịch đến rợn người. Chỉ có tiếng gió rít va đập liên hồi giữa các vách đá, phát ra những âm thanh "u u" quái dị, hệt như có người đang gào khóc thảm thiết trong cốc sâu.
"Lão tiễn các vị đến đây thôi nhé." Tôn hướng đạo dừng bước cất lời.
Ông làm người dẫn đường là để kiếm cơm mưu sinh, chứ không phải đến đây nộp mạng.
"Được, vậy ông quay về xe trước đi, tới lúc đó tự khắc sẽ có người liên lạc với ông." Bạch Ngọc Quỳ nói.

