Logo
Chương 80: Là người hay quỷ -

Ông chủ của Trương Lão Oai nướng đương nhiên chính là Trương Lão Oai.

Nhưng đó không phải tên thật của lão, mà chỉ là biệt danh.

Từ nhỏ lão đã mang tật, cổ lúc nào cũng vẹo sang một bên, vì thế mọi người đều gọi lão là Trương Lão Oai. Còn tên thật là gì, sớm đã chẳng còn ai nhớ nổi.

Có điều tay nghề nướng của Trương Lão Oai quả thật không chê vào đâu được, thêm cái tên quá đỗi dễ nhớ, nên ở bản thành cũng khá có tiếng. Không ít người tối đến còn cố ý lái xe sang đây ăn.

Lúc Thẩm Khinh Chu và Lão Chung tới nơi, trong quán đã kín chỗ, phòng riêng đương nhiên không còn, hai người chỉ đành ngồi ngoài sảnh.

Hai người cũng chẳng phải lần đầu tới đây, đều là khách quen cả, khỏi cần nhìn thực đơn, thuận miệng gọi món luôn.

Dù Thẩm Khinh Chu không uống rượu, nhưng đâu có nghĩa Lão Chung cũng không uống. Chỉ tiếc tửu lượng của lão thật sự chẳng ra sao, hai chén vừa vào bụng đã bắt đầu líu lưỡi, rồi thao thao khoác lác.

Nào là huynh đệ của lão lợi hại đến mức nào, nào là bản thân lão oai phong ra sao, rồi còn khoe cả biệt hiệu chuyển luân vương...

Hai điều đầu thì Thẩm Khinh Chu còn tin. Mấy huynh đệ của lão quả thật đều lăn lộn không tệ, chỉ riêng lão là kém cỏi nhất.

Nhưng một tên lêu lổng như Lão Chung mà có thể lăn lộn đến thân gia như bây giờ, đúng là cũng đủ bản lĩnh.

Còn cái danh chuyển luân vương gì đó, Thẩm Khinh Chu nửa chữ cũng không tin. Ngay trước mặt chuyển luân vương mà còn dám khoác lác, đúng là múa đại đao trước mặt quan công.

Lão chẳng những là chuyển luân vương, mà còn là bắc địa thương vương, một thương đâm ra là chọc thẳng vào tim nữ nhân.

“Huynh đệ, ngươi cứ yên tâm, tuần sau nữ nhi của ta sẽ về nước, ba trăm vạn đó, ta nhất định không thiếu ngươi một đồng nào.”

Thật ra ngoài miệng Thẩm Khinh Chu vẫn luôn nói Lão Chung sẽ chạy mất dạng, nhưng trong lòng hắn chẳng hề lo lắng. Nếu không, hơn mười ngày nay hắn đã chẳng mặc kệ không hỏi han.

Lão Chung tuy đầy tật xấu, nhưng cũng có không ít điểm đáng quý, chẳng hạn như trọng tình trọng nghĩa, giữ lời hứa.

Đó cũng là lý do lão có nhiều bằng hữu, mà người có bản lĩnh bên cạnh lão lại càng nhiều hơn.

Cho nên Thẩm Khinh Chu chưa bao giờ lo lão không trả nổi ba trăm vạn này. Dù trong tay lão không có, thì đi vay mượn cũng kiếm ra được ba trăm vạn.

“Thật ra, nếu nhất thời ngươi không xoay nổi ba trăm vạn ấy, ta cũng có một cách.” Thẩm Khinh Chu nói.

Hắn cũng không muốn ép Lão Chung đến mức phải bán nhà.

Dĩ nhiên, số tiền này không trả thì tuyệt đối không được. Hắn đã phí hơn nửa năm... À mà thôi, hơn nửa năm ấy cũng không hẳn là phí công, dù sao người cũng đã ngủ cùng rồi, nhưng tiền thì vẫn phải trả cho đủ.

Nghe Thẩm Khinh Chu nói vậy, men rượu của Lão Chung dường như cũng vơi đi đôi chút.

Lão đặt chén rượu xuống, nhìn Thẩm Khinh Chu hỏi: “Nói thử xem.”

“Có gì đâu, cùng lắm thì ngươi giới thiệu thêm cho ta vài mối làm ăn, kiểu không lấy hoa hồng ấy.” Thẩm Khinh Chu đáp.

Lão Chung nghe vậy, trầm ngâm một lát rồi nói: “Để ta nghĩ đã.”

“Nghĩ cái gì mà nghĩ, ta đã ưu ái ngươi thế rồi, ngươi còn lên mặt nữa à.” Thẩm Khinh Chu tức cười mắng.

“Ta chỉ sợ thời gian kéo dài quá, mấy mối ta giới thiệu cho ngươi giá trị đều không cao.”

“Vậy thì chờ đến lúc thật sự không trả nổi rồi hẵng tính. Khoảng thời gian này ngươi chịu khó một chút đi, đừng ngày nào cũng đem hết tinh lực chạy qua chạy lại giữa đám nữ nhân nữa.”

“Biết rồi, mấy hôm nay ta sẽ chạy vạy thử xem, ăn ít yêu tử bồi bổ một chút...”

Lão Chung cười hì hì, đưa sang một xiên yêu tử thật lớn.

“Ta cần phải ăn yêu tử để bồi bổ sao? Cơ mà mùi vị này đúng là ngon thật. Ông chủ, cho thêm năm xiên yêu tử lớn nữa...”Thẩm Khinh Chu hợp tác với Lão Chung cũng chính vì lão quen rộng, đường dây lại nhiều, quan trọng nhất là con người này không vì chút lợi nhỏ mà quên nghĩa.

Chỉ là chắc do tuổi tác đã lớn, lại thêm nữ nhi cũng đã trưởng thành, nên lão làm việc có phần chây lười, không ai thúc thì sẽ sinh ra biếng nhác.

Ăn tối xong, hai người chia tay, Thẩm Khinh Chu đi thẳng tới phúc lợi viện.

Xe của hắn vẫn đậu ở phúc lợi viện, nên tối nay chi bằng ngủ lại đây một đêm, sáng mai trực tiếp xuất phát từ đây là được.

Đương nhiên, Thẩm Khinh Chu cũng mang theo không ít đồ nướng cho đám trẻ, lần này Lão Chung đúng là chảy máu không ít.

Vì ăn tối khá sớm, nên lúc Thẩm Khinh Chu tới phúc lợi viện còn chưa đến chín giờ, bọn trẻ vẫn chưa ngủ, lại thêm hôm nay là thứ Sáu, ngày mai được nghỉ, nên cả đám đều đang nô đùa trong sân.

Trong sân treo đèn lồng màu sắc, được bài trí rất đẹp mắt. Mấy thứ này vốn là dịp năm mới Thẩm Khinh Chu treo lên, về sau cũng chưa tháo xuống.

Thẩm Khinh Chu gõ cửa, lập tức có đứa nhỏ cất tiếng hỏi là ai, cũng có đứa bắt đầu gọi Thôi nãi nãi, Triệu a di.

“Là ta.” Thẩm Khinh Chu đáp.

Cửa viện nhanh chóng được mở từ bên trong, người ra mở cửa vẫn là Thôi a di.

“Thôi a di, hôm nay là bà trực đêm sao?” Thẩm Khinh Chu hỏi.

Ở phúc lợi viện, mỗi tuần đều có hai a di ở lại trực đêm. Ngoại trừ kế toán ra, sáu người còn lại sẽ thay phiên nhau.

“Phải, là ta với Triệu a di.” Thôi a di đáp.

Cũng thật trùng hợp, hai lần hắn tới đều gặp đúng hai bà.

“Sao muộn vậy mà ngươi còn tới đây?” Thôi a di vừa đóng cửa vừa nói.

Lúc này, đám trẻ cũng đã ùa cả lên vây quanh hắn.

“Ta tới lấy xe, mai có chút việc, nên tối nay ngủ lại đây luôn.” Thẩm Khinh Chu nói.

“Được thôi, lát nữa ta trải giường cho ngươi. Nhưng mà tiểu Chu, không phải ta nói ngươi đâu, chiếc xe ấy bọn ta gần như chẳng dùng đến, ngươi chi bằng cứ lái về luôn, đỡ phải chạy qua chạy lại hai bên.”

“Không sao, ta cũng tiện thể sang thăm bọn nhỏ.”

“Tiểu Chu ca ca, huynh xách gì trên tay thế...”

“Tiểu Chu ca ca, mai là thứ Bảy, huynh có thể dẫn bọn ta ra ngoài chơi không...”

“Tiểu Chu ca ca, lần này ta thi được một trăm điểm...”

......

Bọn trẻ vô cùng náo nhiệt. Thẩm Khinh Chu chia số xiên nướng trên tay cho chúng xong, rồi cầm hai xiên còn lại bước về phía bậc thềm trước cửa.

Quả nhiên, Tiểu ngốc qua đang chống cằm ngồi ở đó, ngơ ngác nhìn lũ trẻ trong sân. Trên gương mặt nhỏ vẫn treo nụ cười ngây ngô, nhưng ánh mắt lại đờ đẫn, trông ngốc nghếch vô cùng.

Thẩm Khinh Chu ngồi xuống bên cạnh nàng, trực tiếp đưa xiên nướng quệt nhẹ lên đôi môi nhỏ của nàng. Cứ như vậy, phải hơn mười giây sau nàng mới phản ứng lại, rồi há miệng cắn lấy một miếng.

“Ưm~”

Hệt như mèo con được ăn thịt, đôi mắt nàng khẽ nheo lại.

Mãi một lúc lâu sau, dường như nàng mới nhận ra điều gì, quay đầu nhìn Thẩm Khinh Chu, đôi mắt hơi mở to, như đang hỏi: “Huynh sao lại ở đây?”

Thẩm Khinh Chu đưa tay xoa nhẹ đầu nàng.

Tiểu ngốc qua cúi đầu ăn xiên nướng trong tay, ăn được một lúc thì cơ thể lại lặng lẽ nhích sát về phía Thẩm Khinh Chu.

Thẩm Khinh Chu cũng không để ý. Mọi người gọi nàng là Đai Đai, quả thật không phải không có lý. Chắc từ lúc nhận ra Thẩm Khinh Chu, tiểu gia hỏa này đã muốn dựa sát vào hắn rồi.

Chỉ là trong lòng nghĩ vậy, nhưng cơ thể lại phản ứng chậm chạp, phải mất thật lâu mới nhích người sang được.Đúng lúc ấy, Đai Đai chợt vươn tay, giật lấy xiên nướng cuối cùng còn lại trên tay hắn.

“Nè~ cho ta.”

Lần này động tác của nàng lại nhanh nhẹn hơn hẳn.

“Tiểu nha đầu nhà ngươi, cứ đến lúc ăn là phản ứng nhanh nhất.”

Thẩm Khinh Chu đầy vẻ cưng chiều, xoa nhẹ đầu nhỏ của nàng.

Sáng hôm sau, khi Thẩm Khinh Chu tỉnh dậy, hắn phát hiện trong lòng mình có thêm một người. Chẳng biết từ lúc nào, Đai Đai đã bò lên giường hắn, ôm khủng long con nhồi bông, chen sát bên cạnh, ngủ say đến ngọt ngào. Cơ thể nhỏ bé cuộn tròn như một múi đậu tằm to, khuôn mặt hồng hồng, mềm mịn như phấn.

Thẩm Khinh Chu đưa tay khẽ vuốt mấy sợi tóc rối của nàng, rồi nhẹ nhàng xuống giường, không làm nàng tỉnh giấc.

Ra khỏi phòng, hắn cất tiếng chào Triệu a di đang làm bữa sáng, sau đó đi thẳng ra ngoài, lái chiếc BYD của phúc lợi viện, một mạch đến Hoa Kiều trấn.

Hoa Kiều trấn trực thuộc Lan Lăng huyện, Huy Nam thị, nên cách Huy Nam thị không xa. Thẩm Khinh Chu bảy giờ xuất phát từ phúc lợi viện, đến bảy giờ năm mươi lăm đã tới Hoa Kiều trấn.

Cả Hoa Kiều trấn cũng chỉ khoảng hơn một nghìn hộ, kéo dài theo hướng nam bắc, có một con đường lớn chạy xuyên qua trấn.

Bởi vậy trên đường đi, có thể nhìn thấy chợ nông sản, đồn công an, tòa án trấn, cả bến xe khách của trấn...

Rồi ngay sau đó—

Thẩm Khinh Chu suýt nữa tông xe vào lan can ven đường.

Bởi hắn nhìn thấy một người.

Chính là cô gái tóc xoăn kia, người sẽ kết âm hôn với hắn.

Đó rõ ràng là một người sống sờ sờ. Với tu vi của hắn, còn chưa đến mức không phân nổi người với quỷ.

Lời tác giả: Cảm tạ hai vị đại lão “Vi Chuẩn Phong” và “Thư Hữu 20210121051439184” đã ban thưởng.