Thích Phú dẫn theo Thích Dật ra khỏi thành, một mạch đi về phía bắc, không dám dừng chân.
Nhưng mới đi được mười dặm, bọn họ đã bị chặn lại.
“Muốn đi cũng được, nhưng phải để đồ lại.” Một kẻ mặc huyết y, che mặt kín mít, chắn ngang đường hắn.
Ánh mắt Thích Phú quét qua, dừng trên hoa văn màu vàng thêu nơi huyết y.

