Logo
Chương 48: Chùa miếu -

Sau khi gió tuyết lắng xuống, hai người mới tiếp tục cất bước hướng về Nam Sơn tự.

"Mùi, của hắn." Đại Bảo chợt tìm thấy một mảnh vải dính máu lẫn trong đống đá vụn ven đường, gã vươn tay chỉ về phía Quách Minh.

Quách Minh trợn tròn mắt. Hắn nhận ra mảnh vải này, nó chính là đồ của tên tùy tùng đi theo mình.

Nhìn biểu cảm kia, Sở Đan Thanh cũng ngầm hiểu đối phương đã xác nhận.

Chắc hẳn lúc bị kéo đi, tên tùy tùng đã giãy giụa nên y phục mới vướng vào đá vụn xé rách thế này.

Xung quanh vẫn còn lưu lại chút dấu vết, Sở Đan Thanh nhìn Đại Bảo hỏi: "Có thể lần theo không?"

Nếu có thể nương theo dấu vết này tìm được Chiêm Tích hổ, vậy thì chẳng cần phải đến Nam Sơn tự nữa.

Đại Bảo không đáp lời mà nhanh nhẹn trèo tót lên cây nhìn ra xa. Chừng hai phút sau, gã tuột xuống, lắc đầu nói: "Không được, gió tuyết, lấp mất rồi."

Nếu không có trận bão tuyết vừa rồi, chút dấu vết tàn dư này may ra vẫn còn lần theo được.

Nhưng bây giờ, khắp nơi chỉ còn lại một mảng trắng xóa.

"Haiz, thời cũng thế, mệnh cũng vậy." Quách Minh thở dài một tiếng. Giữa hắn và Chiêm Tích hổ quả thật là thù mới hận cũ chất chồng.

"Xin nén bi thương." Sở Đan Thanh lên tiếng an ủi: "Cứ đến Nam Sơn tự trước đã, cách đây cũng không còn xa nữa."

Quách Minh cũng đành gật đầu, để Đại Bảo dìu lên núi.

Hai người đến trước cổng chùa. Đập vào mắt là cánh cổng lớn đóng chặt, xung quanh tĩnh lặng như tờ.

Sở Đan Thanh đứng gọi chừng năm phút mới nghe thấy tiếng tăng nhân đáp lời.

"Nam Sơn tự đã phong sơn bế tự, sang xuân năm sau mới mở cửa lại, xin thí chủ hãy quay về cho." Giọng một tăng nhân vọng ra từ sau cánh cổng.

Tuyết rơi dày đặc lại thêm nạn đói hoành hành, nhà chùa đương nhiên không dám mở cửa.

Lỡ đâu gặp phải đám nạn dân đói đến đỏ cả mắt, chắc chắn sẽ gây ra tổn thất không thể lường trước được.

Con người khi bị cái đói dồn đến bước đường cùng thì chuyện gì cũng dám làm.

"Một người bạn đồng hành của ta trong lúc lên núi không may bị ngã trọng thương. Người xuất gia lấy từ bi làm gốc, xin ngài hãy giúp đỡ một tay." Sở Đan Thanh không hề nói dối, Quách Minh quả thật đang cần được chữa trị.

"Chuyện này... trong chùa cũng chẳng có thuốc men gì, chi bằng các vị mau chóng xuống núi tìm đại phu trong thành đi." Tăng nhân sau cánh cổng do dự một lát, cuối cùng vẫn từ chối mở cửa.

Lời này khiến sắc mặt Quách Minh tối sầm lại. Vốn dĩ tâm trạng hắn đã tồi tệ vì đủ thứ chuyện, nay lại nghe thấy những lời cạn tình thế này.

Ngày thường nhận hương hỏa cúng dường của bách tính, giờ đây đừng nói là ra tay cứu giúp, đến cái cổng chùa bọn họ cũng chẳng buồn mở.

"Chúng ta không phải kẻ ác, chỉ là khách du ngoạn đạp tuyết mà thôi." Vừa nói, Sở Đan Thanh vừa móc từ trong ngực áo ra một nén bạc ném vào trong: "Đây là tiền thuốc thang."

Hắn không thiếu tiền. Dù sao cũng mang danh cung phụng của Lục thị, lúc mới gia nhập đã được nhận một khoản phí an gia không hề nhỏ.

Bạc vừa rơi xuống đất, Sở Đan Thanh liền nghe thấy tiếng sột soạt của tăng nhân nhặt tiền sau cánh cổng.

"Thí chủ xin đợi một lát, bần tăng đi thỉnh thị phương trượng." Nói xong, tên tăng nhân kia liền ba chân bốn cẳng chạy biến đi.

"Vào có cái cổng chùa mà cũng cần bạc mở đường, hừ." Quách Minh bất mãn hừ lạnh.

Sở Đan Thanh thì đã quen với chuyện này. Thế này đã là gì, hắn thậm chí còn từng thấy đại hòa thượng biến chùa nhà mình thành cả một thương hội khổng lồ cơ.

Kẻ nhận tiền mà chịu làm việc đã là quá tốt rồi.

Không lâu sau, tiếng bước chân lại vang lên, đồng thời cánh cổng lớn của ngôi chùa cũng từ từ mở ra.

Một tăng nhân cao gầy mặc áo bông khó nhọc đẩy cánh cổng lớn ra.

"Thí chủ, xin mời vào." Sau khi mở đủ một lối đi, tăng nhân nọ liền chắp tay nói với ba người bọn họ.Sau khi ba người bước vào, vị tăng nhân này dẫn họ đến liêu phòng, kiểm tra vết thương rồi bôi thuốc cho Quách Minh.

"Sắc trời hôm nay không còn sớm nữa, hai vị thí chủ cứ tạm thời nghỉ ngơi, đợi ngày mai trời quang mây tạnh rồi xuống núi cũng chưa muộn." Tăng nhân thu dọn thuốc men xong xuôi, định xoay người rời đi.

Sở Đan Thanh lại cất lời trước một bước: "Ta thấy ngày thường trong chùa có không ít tăng nhân, sao hôm nay lại vắng vẻ thế này?"

Bị hỏi như vậy, ánh mắt tăng nhân chợt lóe lên, y lập tức đáp: "Dương Tiễn quận đột nhiên gặp tai ương, trong chùa cũng không nuôi nổi nhiều người đến thế."

"Bởi vậy đã đuổi bớt không ít người xuống núi, nên mới có vẻ quạnh quẽ như vậy."

Lý do rất hợp tình hợp lý, nhưng Sở Đan Thanh lại không tin.

Vẻ mặt nói dối của đối phương quả thực quá mức rõ ràng.

Song hắn không lập tức vạch trần mà làm ra vẻ đã tin: "Thế đạo gian nan, ngay cả Nam Sơn tự ngày thường hương hỏa thịnh vượng cũng không chống đỡ nổi tai ương này."

"Đúng vậy." Tăng nhân đáp một tiếng, rồi hỏi: "Hai vị có muốn dùng trai phạn không?"

"Không cần đâu, chúng ta có mang theo rồi." Sở Đan Thanh thẳng thừng từ chối.

Hắn có thể nhìn ra vẻ tham lam ẩn hiện trong mắt vị tăng nhân cao gầy này, nếu nhận lời e rằng lại phải tốn tiền.

Sở Đan Thanh đã cho một lần, tuyệt đối không có lần thứ hai.

Bị từ chối, trong mắt tăng nhân xẹt qua tia thất vọng, thái độ cũng thay đổi, trở nên lạnh nhạt hơn hẳn.

Y tùy tiện cáo lỗi một câu, rồi bưng đồ rời đi.

"Năm xưa ta đến, Nam Sơn tự đâu có thị khoái tham lợi đến mức này." Quách Minh rất muốn chửi thề, nhưng đang ở trên địa bàn của người ta, hắn cũng không tiện nói quá lời.

"Ngươi nói xem, liệu con nghiệt súc kia có trốn ngay trong Nam Sơn tự này không?" Sở Đan Thanh không tiếp lời Quách Minh mà nói thẳng ra suy đoán của mình.

Quách Minh bị câu nói chuyển chủ đề đột ngột của Sở Đan Thanh làm cho sững sờ, nghĩ mãi không ra logic trong lời nói của hắn nằm ở đâu.

"Chắc không thể nào đâu, nếu con nghiệt súc kia thực sự ở trong Nam Sơn tự, sao có thể còn người sống?" Quách Minh không tin lắm, Chiêm Tích hổ sao có thể bỏ qua miếng thịt dâng tận miệng mà không ăn chứ.

Còn nói là trành quỷ thì cũng có khả năng, nhưng nhìn lại chẳng giống chút nào.

"Sao lại không thể?" Sở Đan Thanh chậm rãi đáp: "Hơn nữa, ở đây quả thực làm gì còn người sống."

"Những kẻ mà ngươi và ta nhìn thấy, tất cả đều là trành quỷ."

Điều này đã được Đại Bảo xác nhận.

Lúc vị tăng nhân kia bôi thuốc cho Quách Minh, Đại Bảo đã lén nói nhỏ với Sở Đan Thanh rằng trên người y bốc mùi hôi thối y như xác chết.

Sở Đan Thanh suy đoán có lẽ là trành quỷ mượn xác điều khiển thi thể.

"Chuyện này... chẳng lẽ chúng ta đã chui tọt vào sào huyệt của con nghiệt súc đó rồi sao???" Quách Minh không khỏi giật mình kinh hãi.

Hắn biết Sở Đan Thanh là kỳ nhân dị sĩ, nhưng song quyền nan địch tứ thủ.

Chiêm Tích hổ không biết đã ăn thịt bao nhiêu người, số lượng trành quỷ tụ tập dưới trướng nó há chỉ ba năm chục con.

"Đúng vậy, nên chúng ta mới phải đi thăm dò hư thực của con nghiệt súc này xem sao." Sở Đan Thanh nheo mắt lại: "Vị phương trượng trong lời của tên tăng nhân kia, chắc chắn chính là Chiêm Tích hổ."

"Nó đã không ra tay ngay từ đầu, có lẽ là do vừa mới ăn thịt tùy tùng của ngươi nên tạm thời chưa đói, cố tình giữ hai ta lại làm lương thực dự trữ, đợi khi nào đói mới ăn."

"Vừa hay nhân cơ hội tốt này, tìm ra một phá cục chi pháp." Sở Đan Thanh không hề tỏ ra hoảng loạn chút nào.

Số lượng trành quỷ có nhiều cũng chẳng đáng ngại, chỉ với chút thuộc tính ít ỏi đó, Sở Đan Thanh dù đấu tay không cũng chẳng sợ bị vây công.

Đáng gờm nhất phải là Chiêm Tích hổ, có thể điều khiển nhiều trành quỷ đến vậy, bắt buộc phải mạo hiểm thăm dò cho rõ ràng mới được.Quách Minh định mở miệng đề nghị rút lui trước để tìm quan phủ cầu viện, nhưng lời vừa đến khóe môi đã đành nuốt ngược vào trong.

Hắn thầm nghĩ, bản thân lúc này chẳng khác nào cá nằm trong chậu, ngay cả việc thoát thân còn chưa chắc làm nổi, nói gì đến chuyện đi mời cứu binh.

"Sở huynh có mấy phần nắm chắc?" Quách Minh ngập ngừng hỏi.

"Cho dù không địch lại con Chiêm Tích hổ này, nhưng muốn đưa hai ta bình an rời khỏi Nam Sơn tự cũng chẳng khó khăn gì." Chút tự tin này, Sở Đan Thanh vẫn có thừa.

Thân hình đồ sộ kia của Đại Bảo đâu phải mọc ra để làm cảnh.