“Không phải hai bố con anh tách đoàn đánh lẻ rồi à? Còn đợi bọn này làm gì nữa?”
Tiền Hồng Lợi cất giọng eo éo, buông hai câu mỉa mai chua ngoa.
“Chẳng thèm đoái hoài gì đến người khác, leo nhanh cho cố vào rồi cuối cùng chẳng phải vẫn đứng đợi đấy thôi!”
Lục Minh Triết quệt mồ hôi, lên tiếng hùa theo.
“Đúng đấy, chả biết nghĩ cho đại cục gì cả, chỉ biết thân mình!”
Kim Phú Xuyên cũng đứng ra bồi thêm một câu.
Thần Thần ngớ người. Đột nhiên bị bao nhiêu người xúm vào chỉ trích, cô bé đâm ra hoang mang, luống cuống không biết làm sao.
Cô bé quay sang nhìn bố: “Bố con mình leo nhanh, đi trước dò đường thì có gì sai hả bố?”
“Một người nói con, có thể là do người ta có vấn đề. Nhưng nếu một đám người cùng xúm vào nói, thì chắc chắn...”
Mặt Lâm Nhàn sầm lại, rồi đột nhiên hắn toét miệng cười: “Là do cả đám bọn họ có vấn đề!”
Cả đám bọn họ có vấn đề?
“Hahaha, đúng là câu bố hay nói: Sống đã mệt lắm rồi, đổ lỗi được cho người khác thì tội gì phải trách mình đúng không bố?”
Thần Thần nhớ lại mấy phát ngôn dở hơi thường ngày của bố, không nhịn được bật cười.
“Phàm là những lúc người ta bảo con phải nghĩ cho đại cục, thì thường là con chẳng nằm trong cái đại cục đó đâu.”
Lâm Nhàn nhìn con gái: “Con đã không nằm trong đại cục của người ta rồi, thì còn quan tâm bọn họ làm cái quái gì!”
【Logic chặt chẽ quá! Một người thì là lỗi của người ta, nhiều người thì là lỗi của bọn họ, tóm lại tuyệt đối không phải lỗi của mình!】
【Miệng lưỡi đám đông đáng sợ thật, đúng là phiên bản "ba người thành hổ" ngay tại hiện trường, rõ ràng Thần Thần đâu có làm gì sai!】
【Bởi vì Anh chàng buông xuôi càng thong dong tự tại, thì càng làm nổi bật sự chật vật, vô dụng của đám người kia, đương nhiên là bọn họ phải xúm vào công kích hai bố con rồi!】
【Lầu trên nói chuẩn luôn! Tự mình cày cuốc hộc bơ cả buổi, phát hiện ra còn chẳng bằng người ta nằm ườn một chỗ, cay cú gào thét vô dụng thôi.】
【……】
“Nực cười, anh dạy con cái thứ đạo lý lệch lạc gì thế hả! Chẳng lẽ công việc hỏng bét, anh lại đi đổ lỗi cho sếp chắc?”
Kim Phú Xuyên vừa thở hồng hộc vừa leo lên tới nơi.
“Chuẩn rồi! Việc hỏng bét thì chắc chắn là do sếp phân công không hợp với tôi, lỗi ở năng lực quản lý của lãnh đạo quá nát!”
Lâm Nhàn nhún vai, đáp lại cực kỳ hùng hồn.
“Nếu thế thì anh cứ chờ mà ăn chửi đi!”
Kim Phú Xuyên tựa vào lan can, lồng ngực phập phồng dữ dội.
“Tôi không chửi lại ổng đã là may rồi ấy chứ, lãnh đạo bất tài mà còn vác mặt đi chửi người khác à?”
Lâm Nhàn cười khẩy khinh bỉ.
“Thảo nào anh lại phải nghỉ hưu sớm, chắc là chẳng có công ty nào thèm nhận anh nữa chứ gì, đi làm mà dám tỏ thái độ lồi lõm với sếp cơ đấy?”
Lục Minh Triết làm như vừa nghe được chuyện cười lớn nhất trần đời, hắn chưa từng thấy nhân viên nào dám hất mặt với sếp như thế.
“Người ta bảo tướng do lương sinh, tôi kiếm được có ba cọc ba đồng, dựa vào cái gì mà phải tươi cười với ông ta?”
Lâm Nhàn bày ra dáng vẻ "kẻ đi chân đất chẳng sợ kẻ mang giày", một mình võ mồm với cả đám mà chẳng hề lép vế.
【666, mấy câu của Anh chàng buông xuôi tôi phải chép lại từng chữ mới được, sau này đi chửi lộn không sợ thua ai nữa rồi!】
【Tướng do lương sinh! Đúng là giác ngộ luôn! Tự dưng hiểu ra vấn đề – lương hai ngàn rưỡi, nhìn ai cũng giống đồ dở hơi hai trăm rưỡi!】
【Anh chàng buông xuôi đúng là tố chất bất tường, gặp mạnh càng mạnh, sức chiến đấu này mà vào game chắc chửi một chọi chín luôn quá!】
【Ngộ ra rồi! Chút tiền còm này mà đáng để tôi phải đốt cháy sinh mệnh sao? Ngày mai bắt đầu đi vệ sinh hưởng lương, mò cá mới là chân lý!】
【Mò cá không phải là lười biếng, mà là để phản kháng sự bóc lột của tư bản, hướng tới mục tiêu cùng nhau làm giàu!】
【……】
“Các vị phụ huynh! Cùng các bạn nhỏ ơi!”
Người dẫn chương trình tươi cười rạng rỡ vỗ vỗ tay: “Chúng ta tập trung lại bên này nhé.”Bốn gia đình được đưa đến một bãi cỏ rợp bóng cây xanh, bên cạnh là bốn gói vật tư được bọc bằng những màu sắc khác nhau.
“Để khoảng thời gian thư giãn sắp tới của mọi người được thoải mái hơn, đội ngũ chương trình đã cất công chuẩn bị bốn gói vật tư với mức độ cao cấp khác nhau!”
“Chúng ta sẽ chơi một trò chơi nhỏ, dựa vào thứ hạng cao thấp để phân phát những gói vật tư này.”
Người dẫn chương trình chỉ tay vào đống vật tư trên bãi cỏ.
“Bố ơi! Con muốn cái màu hồng kia! Cái đẹp nhất ấy!”
Bối Bối chỉ vào một gói màu hồng rồi nói.
“Được rồi, trò chơi nhỏ của chúng ta rất đơn giản, mang tên: Bạn vẽ tôi đoán!”
“Luật chơi cực kỳ đơn giản, thời gian giới hạn là 5 phút. Mỗi gia đình cử ra hai người: một người diễn tả, một người đoán từ.”
“Các bạn có thể gợi ý bằng cách vẽ, ra hiệu, hoặc nói chuyện, nhưng tuyệt đối không được viết hay nói ra bất kỳ chữ nào có trong từ khóa.”
“Đoán được càng nhiều từ, thứ hạng càng cao!”
Người dẫn chương trình mang ra bốn chiếc bảng vẽ: “Bắt đầu từ gia đình số một nhé, mời các bạn cử hai thành viên tham gia.”
Vì việc leo núi lúc trước đã làm mất khá nhiều thời gian, người dẫn chương trình rõ ràng đang đẩy nhanh tiến độ, cho trò chơi bắt đầu ngay lập tức.
“Con muốn chơi, con đoán chữ giỏi nhất luôn!”
Bối Bối là người đầu tiên giơ tay, cô bé tỏ ra cực kỳ hứng thú với trò này.
Kim Phú Xuyên đứng cạnh gật gù: “Đúng thế, Bối Bối nhà ta chắc chắn sẽ đoán được!”
“Vậy mẹ sẽ gợi ý cho cục cưng nhé, hai mẹ con mình cùng phối hợp thật tốt nào!”
Tiền Hồng Lợi bước ra, chuẩn bị phối hợp cùng con gái.
Đội đầu tiên: Tiền Hồng Lợi (diễn tả) & Kim Bối Bối (đoán)
【Từ đầu tiên: Làm nũng】
Bối Bối đứng quay lưng lại với bảng từ khóa nên không nhìn thấy gì.
“Cục cưng, từ này có hai chữ, mẹ thường xuyên làm gì với bố nhỉ?”
Tiền Hồng Lợi chống tay lên cằm, hơi nghiêng đầu, làm ra vẻ mặt ngượng ngùng.
“Đòi tiền!”
Bối Bối nhìn thấy động tác đưa tay của mẹ liền buột miệng thốt lên.
“Phụt——”
Lâm Nhàn là người đầu tiên không nhịn nổi, phì cười thành tiếng: “Hahaha.”
Vài vị phụ huynh khác cũng phải cố nhịn để không bật cười thành tiếng, nhưng khóe miệng thì cứ giật giật liên hồi.
Kim Phú Xuyên đứng một bên xám xịt mặt mày, vờ ngó nghiêng ngắm cảnh coi như không nghe thấy gì.
“Không phải cái này! Lúc con muốn ăn kem, con sẽ làm gì với mẹ?”
Tiền Hồng Lợi tối sầm mặt, không ngờ trong lòng con gái mình lại có hình tượng như thế.
Bối Bối lại đoán: “Thương lượng ạ?”
“Thế nếu mẹ không mua cho thì sao? Con sẽ làm gì?”
Tiền Hồng Lợi đưa tay mân mê vạt áo, làm động tác làm nũng.
Bối Bối đáp không chút do dự: “Ăn vụng ạ!”
???
“Có phải con hay lén ăn vụng lắm đúng không?”
Tiền Hồng Lợi không ngờ lại có thu hoạch ngoài ý muốn, tra khảo được luôn chuyện con gái hay lén ăn vụng.
“Tập trung vào việc chính trước đi!”
Kim Phú Xuyên nghe không nổi nữa, cái quái gì đang diễn ra thế này.
“Con nhìn động tác của mẹ này, con sán lại gần mẹ rồi làm gì nào?”
Tiền Hồng Lợi lại làm thêm vài động tác.
“Làm nũng ạ?”
Bối Bối ngập ngừng đoán.
“Đúng rồi, chính là làm nũng, mau đổi từ tiếp theo đi!”
Tiền Hồng Lợi vội vàng giục nhân viên đổi từ khóa.
【Từ tiếp theo: Máy giặt】
“Váy của con bị bẩn rồi thì phải làm sao?”
Tiền Hồng Lợi đưa hai tay ra trước ngực, làm động tác cuộn tròn như lồng giặt đang quay.
Bối Bối buột miệng đáp theo phản xạ: “Vứt đi ạ!”
“Từ này có ba chữ, phải làm sạch bằng cái gì nào?”
Tiền Hồng Lợi giơ ba ngón tay lên tiếp tục gợi ý.Bối Bối không cần suy nghĩ, đáp ngay: "Đưa cho bảo mẫu ạ!"
"Là một thứ có thể quay tròn, quay xong là váy sạch bong."
"Lượn trung tâm thương mại ạ?"
"..."
Hai mẹ con ông nói gà bà nói vịt, diễn tả nửa ngày trời mà chẳng đâu vào đâu.
"Bỏ qua, bỏ qua! Là máy giặt đó Bối Bối."
Tiền Hồng Lợi thấy con gái không đoán ra đành tự nói luôn đáp án để chuyển sang từ tiếp theo.
"Chẳng phải mẹ bảo máy giặt giặt không sạch, nhất định phải để bảo mẫu giặt tay sao?"
Bối Bối tủi thân bĩu môi, cô bé còn chưa từng nghĩ đến việc dùng máy giặt để giặt quần áo bao giờ.
"Đừng nói chuyện này nữa, tiếp tục từ tiếp theo đi!"
Tiền Hồng Lợi vội vàng ngắt lời con gái, vẻ mặt có phần bối rối.
【Đúng là trẻ con không biết gì mà, cái pha "đòi tiền" ban nãy đúng là đỉnh của chóp! Kim lão bản mặt đen như đít nồi rồi kìa.】
【Hahaha, thế này đâu phải là "Bạn vẽ tôi đoán", rõ ràng là đại hội bóc phốt cuộc sống gia đình hào môn mà.】
【Phản ứng đầu tiên của Bối Bối đã thể hiện rõ thế giới quan của cô bé: váy bẩn thì vứt đi, hoặc mua cái mới.】
【Từ máy giặt này hơi quá sức với bé nó rồi, người ta là mười ngón tay không dính nước mùa xuân, mấy thứ đó toàn là đồ bảo mẫu dùng thôi.】
【Vui quá đi mất, tôi cũng phải rủ con bạn thân test thử độ ăn ý mới được, cho hỏi chơi trò này ở đâu vậy?】
【...】
