Thần Thần vừa mút kem que, mắt vừa đảo quanh nhìn ngó khắp nơi.
Cậu nhóc chẳng cần động não suy nghĩ nhiều, cũng chả thèm đi khảo sát thị trường, cứ tìm chỗ nào đông người qua lại rồi ——
Cứ thế mà triển thôi!
"Chị ơi! Chị ơi!"
Giọng Thần Thần trong trẻo, mang theo chút âm điệu trẻ con nũng nịu: "Chị ăn kem que không ạ? Một đồng một que, ngọt lắm luôn!"
Người phụ nữ trung niên kia ngẩn ra, ngạc nhiên nhìn ngó xung quanh, xác nhận thằng bé đang gọi mình thì không nhịn được bật cười:
"Bé con, cháu gọi cô đấy à? Cô hơn bốn mươi tuổi rồi đấy!"
Thần Thần chớp chớp đôi mắt to tròn, vẻ mặt đầy chân thành: "Ơ? Thật ạ? Cháu nhìn cô cứ như mới hai mươi tuổi ấy!"
Vừa nói, cậu nhóc vừa nhanh nhẹn mở nắp thùng xốp giữ nhiệt ra: "Một đồng một que kem, chị có muốn ăn không ạ?"
"Ha ha, đứa nhỏ này học ai mà dẻo miệng thế không biết!"
Bà cô che miệng cười đến mức đứng không vững: "Thế thì lấy một que vậy, nể tiếng 'chị' này của cháu thì cũng phải mua một que mới được."
"Dạ, chị quét mã là được ạ!"
Thần Thần chỉ vào mã thanh toán dán trên thùng xốp.
Bà cô cầm que kem cười ha hả: "Ngoan quá! Giỏi quá!"
"Cảm ơn chị ạ, chúc chị mãi mãi trẻ trung xinh đẹp!"
Thần Thần vội vàng đậy nắp lại, kẻo lát nữa kem chảy mất.
【Cung cấp giá trị cảm xúc ngập tràn thế này, bà cô kia cười đến mức không khép được miệng, ai mà từ chối cho nổi!】
【Quả nhiên là Thần Thần mở hàng trước, cái miệng này ngày nào cũng đấu trí đấu dũng với Anh chàng buông xuôi, muốn không dẻo cũng khó!】
【Đáng yêu quá đi mất! Tôi mà gặp đứa bé thế này trên đường thì ít nhất cũng phải mua hai que.】
【Thần Thần ơi, cháu có mở lớp không? Dạy chú kỹ năng bán hàng với được không? Bảo hiểm của chú ế chỏng vó ra rồi đây này!】
【...】
Trận đầu thắng lợi, sự tự tin của Thần Thần tăng vọt.
Mục tiêu tiếp theo nhắm vào một ông cụ trông rất hiền từ đang đi tới.
"Cháu chào ông ạ!"
Thần Thần chạy lạch bạch tới: "Trời nóng thế này, ông có muốn ăn kem que không ạ? Có một đồng một que thôi ạ!"
Ông cụ cười hớn hở nhìn cậu nhóc: "Bé con, cháu mấy tuổi rồi? Nhỏ thế này đã ra ngoài buôn bán rồi à?"
"Ông ơi, cháu 7 tuổi rồi ạ!"
Thần Thần ưỡn cái ngực nhỏ lên, vẻ mặt nghiêm túc: "Đây không phải là buôn bán đâu ạ, đây là trải nghiệm cuộc sống!"
"Giỏi quá! Bằng tuổi cháu bây giờ, ông vẫn còn đang nghịch đất cát đấy."
Ông cụ cười rạng rỡ, bắt đầu tán gẫu với Thần Thần.
"Thế nên, ông có muốn ăn kem que không ạ? Chỉ một đồng thôi ạ?"
Thần Thần không quên mục đích ban đầu, kéo chủ đề quay lại chuyện mua bán.
"Một đồng á, thế cháu có lãi không đấy?"
Ông cụ thấy giá này đúng là rất rẻ, huống hồ còn được mang đến tận tay.
"Lãi hay không không quan trọng, cứ coi như kết bạn đi ạ!"
Thần Thần làm sao biết có lãi hay không, dù sao thì tổ chương trình cũng lo hết rồi.
"Ui chao, bụng dạ của ông không được tốt lắm, không ăn được đồ lạnh đâu."
Ông cụ nhíu mày xoa xoa bụng: "Thật xin lỗi cháu nhé!"
【Đệt, ông cụ này sao không nói sớm chứ, tán dóc cả buổi cuối cùng lại không mua, đúng là trêu trẻ con à?】
【Đúng thế, nhìn Thần Thần nhiệt tình mong đợi như vậy, cuối cùng lại phán một câu không ăn được, hơi quá đáng rồi đấy.】
【Mấy lầu trên bớt gắt đi, người ta cũng không có ác ý gì, người lớn tuổi nhiều người không ăn được đồ lạnh, chuyện bình thường thôi mà.】
【...】
Trên mặt Thần Thần thoáng qua một tia thất vọng nhỏ, nhưng rồi lập tức biến mất."Dạ không sao đâu ông ạ."
Thần Thần lễ phép mỉm cười: "Cháu chào ông ạ! Chúc ông gặp nhiều may mắn, sức khỏe dồi dào nhé."
Ông cụ đã bước đi được hai bước, nghe thấy lời chúc chân thành và ấm áp của Thần Thần thì khựng lại.
Nhìn nụ cười trong trẻo, rạng rỡ như ánh mặt trời của cậu nhóc, trong lòng ông cũng thấy ấm áp hẳn lên.
"Ây da, cái đứa nhỏ này, thật khiến người ta quý mến!"
Ông cụ quay người bước lại: "Ông đã bảy, tám năm nay không đụng vào đồ lạnh rồi, hôm nay phá lệ một lần vậy! Nào, lấy cho ông một que!"
"Dạ? Ông chắc chắn là ăn được không ạ?"
Thần Thần ngược lại đâm ra do dự: "Hay là thôi..."
"Một que không sao đâu, suất ăn đồ lạnh năm nay của ông dành cho cháu đấy, để ông quét mã!"
Vẻ mặt ông cụ đầy kiên định, hôm nay que kem này ông nhất định phải ăn bằng được!
【Vãi! Thế mà lật kèo được luôn! Bảy, tám năm không ăn đồ lạnh mà vẫn quyết mua kem của Thần Thần! Đỉnh chóp thật sự!】
【Sự chân thành mới là tuyệt chiêu chí mạng! Chỉ vì lời chúc này thôi cũng phải ủng hộ cậu nhóc một que chứ】
【Ông ơi ông lại hành động theo cảm tính rồi, tối về đau bụng thì đừng có bắt đền Thần Thần nhà cháu nhé】
【Pha này đúng là chiến thắng kép của EQ và sự chân thành! Thần Bảo mãi đỉnh! Đổi lại là tôi thì tôi dỗi không thèm chúc đâu】
【Đúng là có tầm nhìn, câu chốt cuối cùng đã thành công mang về một đơn hàng. Đôi khi bạn chỉ cách thành công một chút xíu xiu thôi!】
【...】
Ống kính chuyển sang những đứa trẻ khác.
Bối Bối chống nạnh đứng trước thùng giữ nhiệt, chán nản ngáp dài một cái.
May mà có một bác gái nhiệt tình nhìn thấy, chủ động bước tới.
"Ây da, sao cháu lại đứng có một mình thế này? Bị lạc mất bố mẹ rồi à?"
Bác gái nhiệt tình tiến lại gần hỏi han.
"Không ạ, cháu đang bán kem, một đồng một que!"
Bối Bối chỉ tay vào thùng giữ nhiệt.
"Nhỏ thế này đã ra ngoài bán hàng rồi cơ à? Cháu lên tiểu học chưa?"
Bác gái ngồi xổm xuống, tiện tay mở luôn nắp thùng giữ nhiệt ra, thấy bên trong có khoảng hơn hai mươi que kem.
Bối Bối xụ mặt xuống, lười trả lời: "Thế bác có mua không?"
"Ây da, kem này của cháu hình như hơi chảy rồi này, bán rẻ chút đi, năm hào nhé?"
Bác gái vừa cười vừa mặc cả.
"Chảy chỗ nào chứ! Đúng một đồng, bác mua thì mua không mua thì thôi!"
Bối Bối nghe vậy liền khó chịu, bĩu môi không thèm để ý tới nữa.
Bác gái cũng sa sầm mặt mày: "Cái con bé này thái độ kiểu gì thế hả?"
"Hứ! Cháu không bán cho bác nữa!"
Bối Bối càng giận hơn, đậy nắp lại rồi kéo thùng dịch sang chỗ khác: "Đã nóng chết đi được lại còn phiền phức!"
Bác gái hừ một tiếng, đứng dậy bỏ đi: "Cái con bé này..."
【Công chúa Bối Bối: Bổn cung đích thân bán kem đã là ân điển rồi, thế mà còn dám mặc cả à? Block!】
【Lần này không trách Bối Bối được, mấy bà thím kiểu này tôi nhìn cũng thấy nhức đầu, mồm mép lắm chuyện lại còn hay đòi hỏi, tôi cũng chẳng buồn tiếp】
【Rõ ràng là không có ý định mua, chỉ rảnh rỗi sinh nông nổi kiếm chuyện để nói thôi, loại người này đầy ra】
【Cả hai bên đều có vấn đề, Bối Bối bán hàng kiểu này thì cả ngày cũng chẳng bán nổi một que】
【...】
Ống kính chuyển sang phía Vân Hạo.
"Chú ơi, cháu đang bán kem, chú có muốn ăn kem không ạ? Chỉ một đồng một que thôi!"
Vân Hạo đi đến trước mặt một ông chú đang dắt con ngồi nghỉ ngơi, nghĩ bụng những người đang rảnh rỗi thì sẽ dễ bắt chuyện hơn.
"Kem á? Vệ sinh có đảm bảo tiêu chuẩn không đấy? Bao bì sơ sài thế này, không phải là tự cháu đóng gói đấy chứ?"Ông chú liếc nhìn một cái, bắt bẻ.
"Chú ơi, kem này là hàng của nhà máy đàng hoàng đấy ạ. Bao bì đơn giản không có nghĩa là chất lượng kém đâu, chú xem bảng thành phần này..."
Vân Hạo nghiêm túc giải thích: "Chỗ bảng thành phần này ghi rõ hết rồi ạ..."
Ông chú mất kiên nhẫn ngắt lời Vân Hạo: "Cháu lải nhải cái gì thế, một đồng hai que, bán không?"
"Chú ơi, giá này vốn dĩ đã lời ít lắm rồi, một đồng hai que thì bọn cháu chẳng còn đồng lãi nào đâu ạ..."
Vân Hạo thấy ông chú có vẻ muốn mua nên càng giải thích hăng hái hơn.
"Thôi thôi thôi, tóm lại là có bán không!"
Ông chú nghe mà như tụng kinh nhức cả đầu, lại ngắt lời cậu bé lần nữa.
Vân Hạo khó xử lắc đầu.
"Không bán thì thôi, nói lắm thế làm gì."
Ông chú xua tay: "Thế thì chú không mua nữa!"
Vân Hạo hơi nản lòng, không ngờ lại thất bại lần nữa, xem ra nhiệm vụ này không hề đơn giản.
Đúng lúc này.
Đứa trẻ bên cạnh lên tiếng: "Bố ơi, con muốn ăn kem."
"Con muốn ăn à? Thế thì mua hai que vậy."
Ông chú gọi với theo: "Nhóc bán kem ơi, chú mua hai que!"
Vân Hạo chợt ngẩng phắt đầu lên, gương mặt thoáng nét bất ngờ, vội vàng ôm thùng giữ nhiệt chạy lon ton quay lại.
【Ông chú lo cũng có lý mà, ai biết đồ ăn có an toàn hay không, thời buổi này biết lấy hàng từ đâu chứ】
【Thôi đi, thấy không sạch thì đừng mua, rõ là muốn tham rẻ, cứ đòi mua một đồng hai que cho bằng được】
【Chiến thuật của Vân Hạo không có vấn đề gì đâu, tìm phụ huynh dắt theo con nhỏ thì tỷ lệ thành công chắc chắn cao hơn】
【Vân Hạo: Chú xem số lô sản xuất, ngày sản xuất với bảng thành phần này... Khách hàng: Bye bye!】
【Ba đứa này thực ra vẫn ổn, Đồng Đồng tính hiền quá, đứa hay tự dằn vặt mệt mỏi nhất chính là con bé】
【...】
